Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

Đã kiểm duyệt nội dung

Đề bài: Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

ve dep cua con song huong o thuong nguon ma em cam nhan duoc qua bai tuy but ai da dat ten cho dong song

Bài văn mẫu Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

I. Dàn ý Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Dòng sông trong thi ca nhạc họa.- Hình tượng dòng sông Hương với vẻ đẹp ở khúc thượng nguồn.

>> Xem thêm nhiều cách mở bài Ai đã đặt tên cho dòng sông hay, ấn tượng tại đây

2. Thân bài:

a. Ý nghĩa nhan đề:– Là một nhan đề lạ và hấp dẫn, khơi gợi hứng thú và tò mò cho người đọc đi vào tìm hiểu để tự tìm câu trả lời cho mình.- Mở ra nội dung của tác phẩm, đầu tiên là vẻ đẹp của dòng sông Hương trên tất cả các góc nhìn phong phú và đa dạng, thứ hai là huyền thoại về cái tên “Hương” thơm và đẹp muôn đời của dòng sông.

b. Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn:

* “một bản trường ca của rừng già” mang đậm vẻ hào hùng, tráng lệ và sôi nổi.

– Vẻ hùng vĩ với hình ảnh những đoạn sông “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc,…”.- Vẻ đẹp rất thơ mộng và trữ tình khiến người ta không khỏi say mê, cảm thán bằng “vẻ dịu dàng, say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”.=> Tính chí dương hùng tráng và nét dịu dàng, đắm say, trữ tình chí âm của dòng sông đã dung hợp, bổ khuyết cho nhau để tạo nên một Hương giang kỳ vĩ, cá tính và gây ấn tượng mạnh mẽ với người đọc.

* Dáng vẻ của một người con gái Di-gan

– “phóng khoáng và hoang dại” thật quyến rũ, bí ẩn, cùng với “bản lĩnh gan dạ tâm hồn tự do và trong sáng”.- Làm nổi bật lên cái vẻ sôi nổi tràn đầy sức sống của dòng sông, mang đến cả những hình dung về một dòng chảy lắt léo, ưa khám phá, ưa tự do được rừng già Trường Sơn hun đúc.

* “người mẹ phù sa của vùng văn hóa xứ sở”.

– Rũ bỏ cái cá tính mạnh mẽ, hoang dại để trở mình biến thành một người phụ nữ dịu dàng, một người mẹ bao dung, ngàn đời nuôi dưỡng những đứa con trong Huế bằng dòng sữa phù sa ngọt ngào, bằng hương thơm thân thuộc, bằng vẻ đẹp “dịu dàng và trí tuệ”.- Nhắc nhở con người nhớ lại sự hy sinh to lớn của bà mẹ Hương giang ngàn đời.=> Nhấn mạnh làm nổi bật mối quan hệ diệu kỳ, gắn bó sâu sắc của dòng sông với mảnh đất cố đô bao đời nay.

3. Kết bài:

Nêu cảm nghĩ.

II. Bài văn mẫu Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn

Mẹo Cách cảm nhận một tác phẩm thơ, văn hay

1. Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn, mẫu số 1 (Chuẩn):

1.1. Dàn ý Vẻ đẹp sông Hương ở thượng nguồn – Văn 12:1.1.1. Mở bài:– Giới thiệu tác giả, tác phẩm.- Khái quát về vẻ đẹp của sông Hương khi ở thượng nguồn. 1.1.2. Thân bài: a, Sông Hương là “một bản trường ca của rừng già”:– Vẻ đẹp hùng vĩ, dữ dội: + “Rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn”.+ “Mãnh liệt qua những ghềnh thác”.+ “Cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn”. – Vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình: “…dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”. => Sự hòa quyện giữa cái hùng vĩ và nét trữ tình gây ấn tượng mạnh mẽ đến người đọc. b, Sông Hương mang vẻ đẹp mạnh mẽ, tự do:– “… như một cô gái Di-gan phóng khoáng và man dại”. – Được rừng già “hun đúc” cho “bản lĩnh gan dạ, tâm hồn tự do và trong sáng”. => Vẻ đẹp trẻ trung, tràn đầy sức sống.c, Sông Hương mang dáng vẻ “người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”:– Sức mạnh của dòng sông bị rừng già chế ngự.- Khi ra khỏi rừng, “sông Hương nhanh chóng mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ, trở thành người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”.- Phải cần có sự quan sát kĩ càng thì mới thấy được “phần tâm hồn sâu thẳm” mà dòng sông giấu kín.=> Khẳng định sự nuôi dưỡng, gắn bó sâu sắc của dòng sông với mảnh đất cố đô. 1.1.3. Kết bài:– Khẳng định lại vẻ đẹp của sông Hương khi ở thượng nguồn. – Liên hệ mở rộng.

1.2. Bài văn mẫu Cảm nhận vẻ đẹp của sông Hương ở thượng nguồn si:

Nhắc đến mảnh đất cố đô, ai cũng sẽ nghĩ ngay đến hình ảnh dòng Hương Giang dịu dàng, êm đềm quấn quanh thành phố. Có thể thấy dòng sông đã trở thành biểu tượng của Huế, đi vào trong văn học suốt bao đời nay. Có thể kể đến một vài tác phẩm như “Chiều Hương Giang” – Nguyễn Khoa Điềm, “Đêm khuya tự tình với sông Hương” – Hàn Mặc Tử,… Tiêu biểu trong số đó không thể bỏ qua “Ai đã đặt tên cho dòng sông?” của Hoàng Phủ Ngọc Tường. Bài kí đã khắc họa Hương Giang một cách vô cùng chân thực, đem đến cho người đọc trải nghiệm như đang được đi thuyền khám phá dọc theo dòng chảy của con sông. Và hình ảnh sông Hương ở thượng nguồn đã thành công để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.

Ngay từ đầu văn bản, ta đã được thấy hình ảnh sông Hương “như một bản trường ca của rừng già”. Nhìn từ góc độ địa lí, dòng sông mang theo những nét hấp dẫn với cảnh thiên nhiên đa dạng, quyến rũ vô cùng. Một loạt các chi tiết đã được tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường liệt kê: “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn”. Vẻ đẹp của Hương Giang hiện lên mạnh mẽ, hào hùng, tráng lệ và sôi nổi. Đó là những nét ẩn giấu mà con người khó có thể thấy nếu không có sự quan sát kĩ càng. Nó nấp sau sự bí ẩn của rừng già, hùng vĩ chẳng kém con sông Đà dưới ngòi bút Nguyễn Tuân. Nhưng đồng thời, Hương Giang cũng mang dáng vẻ thơ mộng, trữ tình, khiến lòng người không khỏi say mê. Trong “Tiếng hát sông Hương”, Tố Hữu từng viết:

Đọc thêm:
Dàn ý tả một đồ vật trong nhà mà em yêu thích

“Trên dòng Hương Giang

Em buông mái chèo

Trời trong veo

Nước trong veo

Em buông mái chèo

Trên dòng Hương Giang”

Cái “trong veo” kia mang đến cho con người cảm giác thanh bình, yên tả khó nói nên lời. Và vẻ thơ mộng ấy qua ngòi bút Hoàng Phủ Ngọc Tường được hòa quyện cả với sắc màu thiên nhiên chốn núi rừng: “…dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”. Màu nước xanh trong kết hợp với ánh đỏ từ những bông hoa khiến cho khung cảnh hiện lên thơ mộng vô cùng. Như vậy, tác giả đã bước đầu đem đến cho độc giả ấn tượng về một sông Hương vừa mạnh mẽ, dữ dội, vừa trữ tình, dịu dàng khi còn ở thượng nguồn.

Vẻ đẹp của Hương Giang nơi rừng già còn được Hoàng Phủ Ngọc Tường khắc họa với sự mạnh mẽ, đầy sức sống. Ông khoác lên dòng sông một vẻ sôi nổi “như một cô gái Di-gan phóng khoáng vè hoang dại”. Rừng già đã “hun đúc” cho sông Hương “bản lĩnh gan dạ, tâm hồn tự do và trong sáng”. Sự trẻ trung của người con gái mang theo cả nét tinh nghịch, nhanh nhẹn pha chút tò mò, ham muốn tự do khám phá mọi thứ. Nhưng chỉ lúc ở trong rừng sâu, nét tính cách ấy mới được thoải mái bộc lộ. Cái cá tính, man dại của tuổi trẻ như một điều sông Hương giữ riêng cho bản thân, chỉ để rừng già thấy được. Bí mật ấy “đã đóng kín lại ở cửa rừng và ném chìa khóa trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng”. Nếu chỉ “mải mê nhìn ngắm khuôn mặt kinh thành” của Hương Giang, con người ta sẽ chẳng thể nào khám phá ra được vẻ đẹp độc đáo này.

Bên cạnh sự hùng vĩ, mạnh mẽ và man dại, sông Hương cũng có một mặt dịu dàng với dáng vẻ “người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”. Sức mạnh bản năng của Hương Giang đã bị rừng già “chế ngự”. Vậy nên rời khỏi nơi chốn quen thuộc, sông Hương “nhanh chóng mang một sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ”. Đây như một bước chuyển mình, một sự trưởng thành mà tác giả dùng để diễn tả con sông. Nếu trước kia, Hương Giang là cô gái Di-gan trẻ trung, phóng khoáng, yêu tự do, thích khám phá thì giờ đây, nó lại mang nét đẹp đằm thắm, bao dung của một người mẹ. Qua chi tiết này, có thể thấy Hoàng Phủ Ngọc Tường đang khẳng định sự gắn kết, nuôi dưỡng mà sông Hương dành cho xứ Huế. Ông nhắc lại cho độc giả nhớ về sự hi sinh, về những lần Hương Giang mở rộng vòng tay ôm trọn mảnh đất cố đô. Người mẹ ấy trải qua bao thăng trầm của lịch sử, nuôi lớn biết bao thế hệ bằng cả tấm lòng yêu thương của mình. Mối quan hệ giữa thiên nhiên và con người cứ ngày một gắn bó, khăng khít.

Có thể nói, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã rất thành công khi khắc họa vẻ đẹp của sông Hương ở nơi thượng nguồn. Con sông quen thuộc giờ đây hiện lên với vẻ hùng vĩ, dữ dội, hoang dại nhưng cũng đồng thời có nét dịu dàng, bao dung, trí tuệ. Bằng những kiến thức uyên bác cùng con mắt quan sát tỉ mỉ của mình, nhà văn đã đem đến cho độc giả ấn tượng hết sức sâu sắc về dòng Hương Giang thân thương ở mảnh đất cố đô lịch sử.

– – – – – – – – – – – – – – – – – – – HẾT – – – – – – – – – – – – – – – – – – –

Để cảm nhận được sâu sắc vẻ đẹp của sông Hương khi ở thượng nguồn, độc giả cần có cho mình những kiến thức nhất định về cả lịch sử, địa lí. Hãy cùng tìm hiểu sâu hơn về bài kí độc đáo này qua các mẫu khác trên Taimienphi.vn nhé: Phân tích vẻ đẹp của con sông Hương trong bài kí Ai đã đặt tên cho dòng sông; Cảm nhận về Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường.

2. Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn, mẫu số 2 (Chuẩn):

“Ôi những dòng sông bắt nước từ đâuMà khi về Đất Nước mình thì bắt lên câu hátNgười đến hát khi chèo đò, kéo thuyền vượt thácGợi trăm màu trên trăm dáng sông xuôi”

Đất Nước – Nguyễn Khoa Điềm

Việt Nam ta một một đất nước có đặc điểm địa lý đặc biệt, với thống sông ngòi chảy dài khắp mảnh đất hình chữ S, từ bao đời đã in sâu vào văn hóa, lịch sử và tiềm thức của mỗi người con đất Việt. Từ thuở vua Hùng mới bắt đầu dựng nước bên dòng sông Hồng quanh năm đỏ nặng phù sa, đến những ngày chống quân Nam Hán trên sông Bạch Đằng, những ngày chống quân Tống trên sông Như Nguyệt đầy hào hùng và oanh liệt. Bởi thế nên khi nhắc nhở về quê hương yêu dấu, về mảnh đất chôn rau cắt rốn, người ta vẫn thường tha thiết, nặng tình về một dòng sông thương nhớ đã gắn với quê cha đất tổ bao đời. Đó có thể là dòng sông Lô hùng tráng gắn liền với tên tuổi của nhạc sĩ Văn Cao, cũng có thể thấy hình ảnh “sông Đuống trôi đi một dòng lấp lánh/ nghiêng nghiêng trong kháng chiến trường kỳ” trong thơ của Hoàng Cầm. Hoặc là một dòng sông tươi đẹp trữ tình trong thơ của Giang Nam với “quê hương tôi có con sông xanh biếc/ nước khơi trong soi tóc những hàng tre/ Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè/ Tỏa bóng sống dòng sông lấp loáng”. Hay với Nguyễn Tuân một nhà văn ưa “xê dịch” thì đó là dòng sông Đà hùng vĩ, dữ dội, lại cũng mang những vẻ thơ mộng, trữ tình. Và Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng không ngoại lệ, người con cả đời đậm tình quê với Huế ấy cũng giữ trong tim mình dáng vẻ của dòng sông Hương ngàn năm soi bóng kinh thành cố đô trong tác phẩm bút ký nổi tiếng Ai đã đặt tên cho dòng sông? Mà vẻ đẹp của dòng Hương giang ở khúc thượng nguồn được nhà văn thể hiện một cách đầy tinh tế và sinh động.

Đọc thêm:
Nghị luận xã hội 200 chữ về nơi dựa của mỗi con người trong cuộc đời

cam nhan ve song huong khi o thuong nguon

Văn mẫu viết cảm nhận về dòng sông Hương khi ở thượng nguồn

Ai đã đặt tên cho dòng sông là tác phẩm đại diện mẫu mực cho thể loại ký trong văn học Việt Nam hiện đại, đồng thời cũng là gương mặt xuất sắc nhất trong tổng số các tác phẩm ký của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Tác phẩm viết tại Huế vào năm 1981, xuất bản vào năm 1986 trong tập sách cùng tên. Nhan đề “Ai đã đặt tên cho dòng sông” là một nhan đề lạ và hấp dẫn, khơi gợi hứng thú và tò mò cho người đọc đi vào tìm hiểu để tự tìm câu trả lời cho mình. Bên cạnh đó nó còn mở ra nội dung của tác phẩm, đầu tiên là vẻ đẹp của dòng sông Hương trên tất cả các góc nhìn phong phú và đa dạng, thứ hai là huyền thoại về cái tên “Hương” thơm và đẹp muôn đời của dòng sông.

Sở dĩ Hoàng Phủ Ngọc Tường chọn dòng sông Hương làm hình tượng nghệ thuật chính trong tác phẩm của mình bởi đây là con sông nổi bật làm nên vẻ đẹp của mảnh đất xứ Huế, nơi mà nhà văn đã gắn bó từ thuở lọt lòng, đã để lại tỏng ông nhiều ấn tượng sâu sắc, đồng thời cũng là hình tượng mà ông có nhiều am hiểu tường tận cả về địa lý, văn hóa và lịch sử. Dòng Hương giang ấy trông từ góc nhìn địa lý lại mang những vẻ đẹp hấp dẫn với cảnh sắc thiên nhiên đa dạng và quyến rũ, đặc biệt là khúc thượng nguồn khi dòng sông vẫn còn ẩn giấu hình hài, dáng vẻ của mình trong bạt ngàn Trường Sơn. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã thể hiện cái tài liên tưởng độc đáo, phong phú và mạnh mẽ của mình khi so sánh hình ảnh dòng sông với “một bản trường ca của rừng già” mang đậm vẻ hào hùng, tráng lệ và sôi nổi. Đó là một dòng sông nổi bật vẻ hùng vĩ với hình ảnh những đoạn sông “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, cuộn xoáy như cơn lốc,…”. Đồng thời nó cũng lại có những vẻ đẹp rất thơ mộng và trữ tình khiến người ta không khỏi say mê, cảm thán bằng “vẻ dịu dàng, say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”. Sắc đỏ “chói lọi” ấy của loài đỗ quyên càng làm nổi bật lên cái dáng điệu rộn rã, bừng bừng khí thế của một dòng sông giữa lòng Trường Sơn hoang dã và bí ẩn, tựa như tuổi trẻ son sắt của những chàng trai, những cô gái đang thỏa sức vẫy vùng giữa biển trời thanh xuân nồng nhiệt, sống động. Cuối cùng cái tính chí dương hùng tráng và nét dịu dàng, đắm say, trữ tình chí âm của dòng sông đã dung hợp, bổ khuyết cho nhau để tạo nên một Hương giang kỳ vĩ, cá tính và gây ấn tượng mạnh mẽ với người đọc.

Nhưng bấy nhiêu đấy vẫn chưa đủ để làm nổi bật hẳn cái cá tính của dòng Hương giang giữa muôn vàn các dòng sông của nhiều tác giả khác, ví như so sánh với Nguyễn Tuân nhà văn cũng có một dòng sông Đà hung bạo, mãnh liệt kết hợp với vẻ trữ tình thi vị đầy đặc sắc. Thế nên Hoàng Phủ Ngọc Tường đã chọn cách nhân hóa sông Hương, khoác lên cho nó một tính cách thật đặc biệt bằng dáng vẻ của một người con gái Di-gan “phóng khoáng và hoang dại” thật quyến rũ, bí ẩn, cùng với “bản lĩnh gan dạ tâm hồn tự do và trong sáng”. Làm nổi bật lên cái vẻ sôi nổi tràn đầy sức sống của dòng sông khi người ta nghĩ đến một người con gái tuổi đôi mươi, tinh nghịch nhảy xoay tròn bằng đôi chân trần linh hoạt, với nụ cười lanh lảnh trong vắt, tựa tiếng chim. Đồng thời mang đến cả những hình dung về một dòng chảy lắt léo, ưa khám phá, ưa tự do được rừng già Trường Sơn hun đúc suốt từ thuở cha sinh mẹ đẻ, rất mạnh mẽ và tràn đầy sức sống. Thế nhưng cái cá tính phóng khoáng, hoang dại ấy cũng không phải là thứ mà dòng Hương giang muốn đem đi phô bày khắp mọi nơi, dường như dòng sông ấy muốn giữ chút gì đó cho riêng mình như là thế giới nội tâm đầy tâm sự, và nhờ rừng già coi giữ như một một quý giá bằng cách “đóng kín lại ở cửa rừng và ném chìa khóa vào lòng sâu của vực thẳm dưới núi Kim Phụng” để bước vào cuộc hành trình tiếp theo.

Đọc thêm:
Tóm tắt truyện ngắn Chiếc lá cuối cùng của O.Henri

Khi đã cất lại một phần tâm hồn trong rừng già, sông Hương lại bộc lộ ra một nét tính cách mới, thú vị mà Hoàng Phủ Ngọc Tường đã tinh tế liên tưởng rằng đó là “người mẹ phù sa của vùng văn hóa xứ sở”. Dòng sông đã hoàn toàn rũ bỏ cái cá tính mạnh mẽ, hoang dại để trở mình biến thành một người phụ nữ dịu dàng, một người mẹ bao dung, ngàn đời nuôi dưỡng những đứa con trong Huế bằng dòng sữa phù sa ngọt ngào, bằng hương thơm thân thuộc, bằng vẻ đẹp “dịu dàng và trí tuệ”. Nhắc nhở con người nhớ lại sự hy sinh to lớn của bà mẹ Hương giang ngàn đời đã dang rộng vòng tay ôm ấp, hy sinh, trải qua biết bao nhiêu thế hệ thăng trầm nuôi lớn đứa con cố đô bằng tất cả tấm lòng yêu thương, mong đợi. Có thể nói rằng với sự liên tưởng này Hoàng Phủ Ngọc Tường không chỉ biến sông Hương thành một thực thể có linh hồn có xúc cảm mà còn đặc biệt nhấn mạnh làm nổi bật mối quan hệ diệu kỳ, gắn bó sâu sắc của dòng sông với mảnh đất cố đô bao đời nay. Điều đó cũng phần nào thể hiện được tấm lòng gắn bó của nhà văn với quê hương, gắn bó với dòng sông có nhiều nét cá tính độc đáo này.

Như vậy, qua một đoạn miêu tả dòng Hương giang ở thượng nguồn, vẻ đẹp của dòng sông đã được tác giả bộc lộ một cách tinh tế với trường liên tưởng phong phú và độc đáo. Sông Hương trở thành một sinh thể có tâm hồn, có xúc cảm và có cả cuộc đời, với nhiều nét cá tính khác nhau lúc hùng vĩ, mãnh liệt, lúc hoang dại quyến rũ, rồi có lúc lại thật dịu dàng bao dung. Tất cả đã kết hợp làm nên một vẻ đẹp tuyệt vời, gây ấn tượng sâu sắc với người đọc về một dòng sông có cái tên rất hay “sông Hương”.

-HẾT BÀI 1-

Tìm về cội nguồn của sông Hương để khám phá và cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của dòng sông ấy, bên cạnh bài Vẻ đẹp của sông Hương ở thượng nguồn, các em không nên bỏ qua những bài học quan trọng khác như: Chất thơ trong Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Phân tích Hành trình đi tìm vẻ đẹp của sông Hương nơi đầu nguồn trong đoạn Ai đã đặt tên cho dòng sông, Hình tượng sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông, Cái tôi của Hoàng Phủ Ngọc Tường trong Ai đã đặt tên cho dòng sông.

3. Vẻ đẹp của con sông Hương ở thượng nguồn ngắn gọn, mẫu số 3:

Mang tính lưởng thể, sông Hương vừa hùng vĩ “một bản trường ca của rừng già, rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn, mãnh liệt qua những ghềnh thác, xoáy như cơn lốc vào những đáy vực thắm”, vừa mang vẻ đẹp “dịu dàng và say đắm giữa những dặm dài chói lọi màu đỏ của hoa đỗ quyên rừng”. Tính lưỡng thể của dòng sông Hương ở thượng nguồn vừa “phóng khoáng và man dại ” như một nửa cuộc đời có gái Di-gan, biểu lộ “sức mạnh bản năng ở người con gái”, vừa mang sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ trở thành người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở”.

Dòng chảy của sông Hương ở thượng nguồn là “cuộc hành trinh gian truân” không kém phần kì lạ và bí mật, vì nó đã đọng kín lại ở cửa rừng và ném chìa khó trong những hang đá dưới chân núi Kim Phụng”.

Hướng dẫn viết vẻ đẹp của dòng sông Hương ở thượng nguồn mà em cảm nhận được qua bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông

https://thuthuat.taimienphi.vn/ve-dep-cua-con-song-huong-o-thuong-nguon-ma-em-cam-nhan-duoc-qua-bai-tuy-but-ai-da-dat-ten-cho-dong-song-42424n.aspx Nguyễn Tuân đã từng tả tiếng thác sông Đà “như oán trách… như van xin… như khiêu khích, giọng gằn mà chế nhạo”, có lúc như tiếng rống của một ngàn con trâu mộng “đang lồng lộn giữa rừng vầu rừng tre nứa nổ lửa”… Đó là những ấn tượng vô cùng sâu sắc mà bác Nguyễn đã gieo vào lòng ta khi đọc tùy bút Người lái đò Sông Đà. Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng thật tài hoa khi ông đã sang tạo nên những liên tưởng, những so ánh, ẩn dụ và nhân hóa miêu tả vẻ đẹp mang tính lưỡng thể đầy tính nhân văn của dòng sông Hương giữa đại ngàn Trường Sơn. Tác giả đã nhắc khẽ mọi người “nếu chỉ mãi mê nhìn ngắm khuôn mặt kinh thành cùa nó… sẽ không hiểu một cách đầy đủ bản chất của sông Hương với cuộc hành trình gian truân mà nó đã vượt qua. .”. Suy tưởng ấy đã làm cho liên tưởng mà tác giả nêu lên thêm phần rung động thấm thía.

-HẾT-

Sau khi tìm hiểu xong bài tùy bút Ai đã đặt tên cho dòng sông, để chủ động trong việc học tập và lĩnh hội kiến thức môn Ngữ văn lớp 12, các em có thể ôn tập lại kiến thức những tác phẩm khác đã học trong kì 1 để chuẩn bị cho kì thi kết thúc học kì sắp tới như: Tây Tiến, Việt Bắc, Đất nước, Đàn ghita của Lorca qua bài: Phân tích bài thơ Tây Tiến, Cảm nhận về bài thơ Việt Bắc của Tố Hữu, Phân tích Đất nước của Nguyễn Khoa Điềm, Phân tích hình tượng nhân vật Lorca trong bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của Thanh Thảo.

5/5 - (8621 bình chọn)

Chuyên Gia Thu Nhi

Chuyên Gia Thu Nhi PGS (2006), TS (2001, Trường ĐHKHXH và NV TP.HCM), Trưởng Bộ môn, kiêm Trưởng khoa Khoa Việt Nam học. Lĩnh vực nghiên cứu: Văn học cổ cận đại VN, Văn học Nhật Bản, Văn học so sánh VN - Đông Á, Lý luận văn học cổ điển VN-TQ...

Bài viết liên quan

Back to top button